Số proton trong hạt nhân là đặc tính để xác định một nguyên tố hay còn gọi là số nguyên tử của nó. Phân tử là hạt đại diện cho chất có nhiều hơn hai nguyên tử, phân tử là sự liên kết của các nguyên tử với nhau và thể hiện đầy đủ tính chất hoá học của chất.
Đạo Mẫu lấy tôn thờ Mẫu (Mẹ) làm đấng sáng tạo và bảo trì cho vũ trụ, con người, là nơi con người ký thác những mong ước, khát vọng về đời sống trần thế của mình, đạt tới sức khỏe và tài lộc (Phúc Lộc Thọ). Một hệ thống thần điện tuy là đa thần (có
Phả độ gia tiên là làm tăng nhận thức, tăng rung động của các linh hồn tổ tiên của một gia đình (thường là 4 họ: hai bên bố, hai bên mẹ) lên cảnh giới cao hơn để có thể tu học làm nhiệm vụ Bề Trên giao hoặc đầu thai. Gia đình nào chưa làm lễ này bao giờ thì có
Tuy nhiên, Phật giáo không hề nói rằng nghiệp bệnh của hôm nay là do cái gì của các tiền kiếp. Cần lưu ý rằng, tin nghiệp báo trong mối liên hệ với sức khỏe và bệnh tật không có nghĩa là tin vào thuyết định mệnh.
0. Xưởng may quần áo phật tử chúng ta sinh ra trong cõi vô thường, được hiểu biết về Phật Giáo là điều quý giá không gì sánh bằng. Bởi Đạo Phật mang lại cho ta tinh thần Từ Bi, Trí, Dũng, chính điều này đã đưa Đạo ngày càng gần hơn với "Đời". Xưởng may quần
. Trại huấn luyện huynh trưởng Lộc Uyển, A Dục, Huyền Trang do Ban Hướng dẫn Phân ban GĐPT tổ chức tháng 7-2019 - Ảnh lại những dấu sonĐầu thập niên 40 của thế kỷ trước, giữa cao trào của cuộc vận động Chấn hưng Phật giáo đang trở nên cực kỳ sôi nổi trên toàn quốc, Đoàn Thanh niên Phật học Đức Dục, rồi Ban Đồng ấu Phật giáo lần lượt ra đời với công đầu của cư sĩ Tâm Minh - Lê Đình Thám, để làm nơi nương tựa cho hàng thanh thiếu nhi Phật tử đang chới với giữa biến động thời cuộc. Từ những hạt mầm đầu tiên, năm 1944, Gia đình Phật Hóa Phổ ra đời tại Huế dựa trên sự hiệp nhất ba đoàn thể Thanh niên Phật học Đức Dục, Hướng đạo Phật tử và Đồng ấu Phật 1951, Đại hội Thống nhất Phật giáo ba miền tổ chức tại chùa Từ Đàm - Huế, danh xưng Gia đình Phật tử GĐPT Việt Nam lần đầu tiên vang lên hòa cùng khúc hoan ca “Phật giáo Việt Nam thống nhất Bắc Nam Trung từ nay…” Kể từ đây, GĐPT bước đi những bước chân vững chắc, với một cơ cấu tổ chức và phương thức sinh hoạt cụ thể hơn trước khi tiến tới tổ chức lần đầu Đại hội Huynh trưởng toàn quốc năm qua những dấu mốc sơ khởi, ta có thể thấy, việc GĐPT ra đời là một phần của vận động Chấn hưng Phật giáo mà mục đích không gì khác hơn là đưa Phật giáo Việt Nam thoát ra khỏi cơn mê ngủ trong khi cuộc Âu hóa đang diễn ra mạnh mẽ trong xã hội đương thời. Cần nói thêm, thập niên 1930 cũng là thời điểm nền giáo dục mới ra đời và phát triển ở nước ta, từ bỏ nền cựu học với kinh điển sáo mòn theo kiểu phương Đông và đi theo lối tân học mới mẻ của phương Tây. Giáo dục mới đã góp phần đưa lối học và hành của phương Tây vào Việt Nam, để từ tiền đề đó, Hướng đạo Việt Nam, tổ chức sinh hoạt thanh thiếu nhi kiểu mới ra đời. Chính lối sinh hoạt hướng đạo là cảm hứng để các bậc tiền bối áp dụng trong việc xây dựng nên phần hoạt động thanh niên trong vậy, có thể khẳng định, GĐPT Việt Nam ra đời là hình mẫu tiến bộ, một trong số những biểu trưng cho tính đổi mới của Phật giáo Việt Nam hiện đại. GĐPT không ra đời nhằm mục đích tạo nên những Phật tử trẻ chỉ biết “tụng kinh, gõ mõ thật giỏi để đi cầu siêu, cầu an hay cầm tràng phan đi đưa đám ma”. GĐPT ra đời là để hòa cùng ý hướng của đạo pháp, đất nước và thời đại, gầy dựng nên nguồn sinh lực và hình tướng mới để bước ra khỏi cảnh huống đau thương của dân tộc, mê man của Phật giáo nước ý hướng đó cũng phi thực tế nếu chỉ nằm trên chót lưỡi. Biết như vậy, lớp người khai sáng chưa bao giờ thôi dấn thân, hành động để làm cho GĐPT lớn lên. Tôi từng rất xúc động khi đọc lại những bài viết đầy ưu tư về việc phải luôn “refresh” tổ chức thanh thiếu nhi non trẻ của Hòa thượng Thích Minh Châu cùng quý anh chị tiền bối Võ Đình Cường, Hoàng Thị Kim Cúc,… trên tạp chí Viên Âm số 109-110; chúng tôi rưng rưng theo bước chân người anh cả Võ Đình Cường với hồi ký Đây Gia đình… mà chất chứa trong đó là không khí một thuở dấn thân, xây dựng; hay lời thống thiết của anh Như Tâm Nguyễn Khắc Từ trên tạp chí Liên Hoa về việc tìm cho ra một nền tảng lý thuyết, nhìn trực diện vào cái sai, cái yếu nhằm vượt qua những mầm mống rạn nứt, chông chênh của GĐPT vào thập niên 60 của thế kỷ trước,…Bao trùm tất cả những điều kể trên là gì ngoài tinh thần luôn luôn tự vấn, luôn luôn đổi mới và thích nghi không ngừng với những biến chuyển xã hội của GĐPT? Vậy để nói với quý huynh trưởng, đoàn sinh GĐPT Việt Nam về truyền thống suốt mấy mươi năm qua của tổ chức, có thể nói được điều gì khác hơn ngoài tinh thần luôn biết nhìn lại và tự làm mới mình?Để cây không bị thoái hóaVừa qua, trong kỳ Trại huấn luyện huynh trưởng, tôi không khỏi giật mình khi được nghe một vị tôn túc cảm thán rằng “Sinh hoạt của GĐPT hiện tại với mấy mươi năm trước mà tôi từng được thấy chẳng khác đi là bao nhiêu…!”. Giật mình bởi đó dường như là thực trạng dễ nhận thấy. Vẫn những trò chơi đó, những câu hát đó, những bài học đó, so với chương trình sinh hoạt của mấy mươi năm trước mà chúng tôi đọc được trong các tài liệu GĐPT đã ố màu thời gian. Mấy mươi năm, chúng ta không khác đi bao nhiêu, trong khi thời đại đã khác đi quá nhiều, biến đổi từng giờ phút. Nếu không nói sinh hoạt của GĐPT là lạc hậu thì có thể nói là gì? Nếu vì giữ cứng cái gọi là “truyền thống”, nề nếp hay nguyên tắc khô cứng theo một nghĩa xa lạ với tinh thần của GĐPT, thì liệu tổ chức của chúng ta có còn đúng với ý nghĩa ban đầu mà các vị tiền bối đã thực hiện, mong mỏi và gửi gắm?Lấy một ví dụ đơn giản thế này, các anh chị huynh trưởng, người mang trách nhiệm dẫn đường, có thể từng nghe qua những thuật ngữ chỉ thế hệ như 6X, 7X, 8X, nhưng các anh chị có biết gì về những khái niệm như thế hệ X, thế hệ Y Millenials và nhất là thế hệ Z Z Generation? Nhất là Z Generation những đoàn sinh thanh thiếu của quý anh chị là một phần của thế hệ đó; trong khi giới nghiên cứu, giáo dục trên thế giới đang rất quan tâm tìm hiểu về thế hệ khác biệt này, anh chị có hiểu các em đang nghĩ gì, cần gì hay nhận thức thế nào về thế giới xung quanh không? Chúng ta phải hiểu và rất cần hiểu, bởi các em chính là lực lượng “kế thừa chúng ta trong mai hậu” .Tất nhiên, chúng tôi không phủ nhận những cố gắng của nhiều anh chị huynh trưởng đã và đang thực hiện bằng tâm sức của mình để làm cho GĐPT trở nên thích hợp với thời đại, tươi trẻ và năng động hơn. Quý anh chị hiểu rằng nếu cứ bám cứng lấy cái cũ, đoàn sinh thanh thiếu nhi sẽ rời bỏ chúng ta. Ở ngoài kia, các em đâu thiếu những lựa chọn. Rất nhiều phong trào thanh thiếu nhi, các chương trình sinh hoạt được tổ chức ngày càng phong phú, hấp dẫn và hợp thời. Nếu chúng ta không chịu rời bỏ cái vỏ ốc của mình, chúng ta sẽ tụt lại phía nhiều quý anh chị huynh trưởng trẻ thấy được điều đó và cố gắng để thay đổi. Nhưng một, một vài cánh én làm sao có thể làm nên mùa xuân? Tôi thiết nghĩ, đây chính là lúc tất cả chúng ta, huynh trưởng và cả đoàn sinh, phải ngồi lại với nhau để nhìn nhận những yếu kém, nghe và cất lên tiếng nói của mình để tìm ra đường hướng thay đổi thích hợp, tự làm mới để phục hồi sinh khí cần phải có trong GĐPT, một tổ chức đào luyện thanh thiếu nhi ích đời, lợi đạo theo tinh thần Phật giáo. Làm được như vậy, cũng là chúng ta đã tiếp nối được truyền thống sinh động của lớp người đi sau chót, tôi xin được dẫn lời của Thiền sư Nhất Hạnh đã từng gửi gắm tới quý huynh trưởng, đoàn sinh GĐPT Việt Nam trong cuốn sách Đạo Phật của tuổi trẻ, để tóm lại những trình bày vụng về của mình nhưng cũng là để nêu lại một “cảnh sách” của bậc Tăng-già với tất cả chúng taKhi một cái cây đã già cỗi thì chúng ta phải biết phương pháp làm cho cái cây đó mạnh mẽ trở lại. Một cái cây có thể có nhiều gốc rễ và nếu chất liệu dinh dưỡng trong lòng đất không đầy đủ thì chúng ta phải làm sao để tăng cường, để bồi dưỡng chất liệu dinh dưỡng đó? Nếu một vài cái rễ dưới đất mà tìm ra được một vùng đất mới có nhiều chất dinh dưỡng thì chính những cái rễ đó sẽ đi xa để mang dinh dưỡng về cho toàn cây và sẽ đem lại sinh lực mới cho cây. Cây là tượng trưng cho một thực tại sinh động, luôn luôn chuyển biến và lớn lên. Khi cái cây ngừng lớn là bắt đầu thoái hóa. Vì vậy ta phải làm mọi cách có thể để cho cái cây Gia đình Phật tử tiếp tục lớn mạnh, đừng để cho nó bị thoái viết "Gia đình Phật tử Chúng ta đang đứng đâu?"Tâm Kiên Định/ Vườn hoa Phật giáoNguồn
Tài liệu Tu học Ngành Thiếu – Bậc Hướng Thiện do BHD Trung Ương GĐPT Việt Nam tu chỉnh năm 2005 – PL 2549 I. VĂN 1. Qúa trình hình thành và phát triển GĐPT a. Giai đoạn khởi đầu Từ năm 1932 đến năm 1940 Từ phong trào chấn hưng Phật giáo của sư Khánh Hoà, cư sĩ Tâm Minh Lê Đình Thám được quý thầy và đạo hữu tín nhiệm sáng lập đoàn Đồng Ấu Phật tử và Gia đình Phật hoá. Từ năm 1940-1944 Đoàn Phật học Đức Dục ra đời, là nơi đào tạo trưởng cho hai đoàn đã có. Cư sĩ Đinh Văn Nam hoạt động mạnh trong giai đoạn đầu cư sĩ Đinh Văn Nam tức Hoà thượng Thích Minh Châu. b. Giai đoạn phục hưng Do ảnh hưởng những năm cuối của chiến tranh Thế giới II, các hoạt động đều tạm ngưng. Mãi đến 1947, ba tổ chức trên tái sinh hoạt với tên gọi Gia Đình Phật Hoá Phổ. c. Giai đoạn phát triển Năm1951, một Đại hội thống nhất các Gia Đình Phật Hoá Phổ được tổ chức tại chùa Từ Đàm Huế lấy danh hiệu chung là Gia Đình Phật Tử. 2. Mục đích của GĐPT Sau công cuộc thống nhất giáo hội năm 1963, mục đích của GĐPT được tu chỉnh vào năm 1964 và không thay đổi cho đến nay Mục đích của GĐPT nhằm “ Đào luyện thanh, thiếu, đồng niên thành Phật tử chân chánh, góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật giáo ”. II. TƯ 1. Việc hình thành và phát triển GĐPT là do công đức sâu dày của quý thầy, quý bác, quý anh chị đã đầu tư để góp phần giáo dục thế hệ trẻ tin Phật. 2. Tiến trình phát triển GĐPT là công sức của nhiều thế hệ trong đó có chính chúng ta, chúng ta phải tỏ ra xứng đáng bằng chính việc tu học của bản thân và góp phần xây dựng Đội, Chúng, Đoàn, Gia đình,…. 3. Tương lai của GĐPT tuỳ thuộc vào thế hệ đoàn sinh hôm nay. Sinh hoạt, học tập theo đúng tinh thần, mục đích của GĐPT là góp phần xây dựng GĐPT vững mạnh. III. TU 1. Tu và học, biết và làm, nói và làm, … đó là những điều cần được em thực hiện tốt. 2. Hãy bắt đầu từ những việc đơn giản nhất và cơ bản nhất nhưng cũng sẽ là khó nhất nếu ta thiếu quyết tâm là làm tất cả các việc lành và xa lìa các việc xấu, ác. 3. Biết tuân kỷ luật, nghe lời anh chị trưởng. IV. CÂU HỎI 1. Em ghi nhớ được điều gì trong quá trình hình thành và phát triển GĐPT ? 2. Tại sao nói tương lai GĐPT tuỳ thuộc vào thế hệ đoàn sinh hôm nay ? 3. Em phải làm gì để xứng đáng là một đoàn sinh của GĐPT ? 4. Mỗi ngày trung bình em làm được mấy việc thiện ? Số việc ác bằng, ít hay nhiều hơn số việc thiện mỗi ngày ? Em làm sao để nhớ, biết điều đó ? Em có sổ việc thiện không ? Tại sao ?
Thân gửi các anh chị em Áo Lam trong nước. Huynh trưởng và đoàn sinh GĐPT được tu học và rèn luyện trong những sinh hoạt hàng tuần, trong những kỳ cắm trại hay trong các khoá huấn luyện. Bất cứ trường hợp nào, bốn bộ môn chính được thể hiện là Học Giáo lý, Hoạt động thanh niên, Sinh hoạt văn nghệ và Tham gia hoạt động xã hội. Bốn môn nầy thường hoà quyện lẫn nhau. Người Huynh trưởng phải biết vận dụng khéo để đào tạo đoàn sinh, cũng như tự tìm học. A. Giáo lý và kiến thức văn hóa cơ bản Bộ môn Giáo lý là nền tảng xây dựng tư duy đoàn sinh. Bộ môn này gồm có 2 phần Phần Phật pháp và phần kiến thức. Phần Phật pháp gồm có Lịch sử Phật Giáo đại cương và Việt Nam, giáo lý cương yếu, lịch sử các vị tổ tông phái, những chuyện tiền thân trích trong Bản Sanh truyện – Jitaka và những mẩu chuyện đạo. Tìm hiểu và nhận định ý nghĩa từng chặng đời và đạo nghiệp của đức Bổn sư Thích Ca Mâu Ni. Từ nhũng sự kiện chính xác, những dữ kiện nghiêm túc được mô tả cụ thể đến diễn dịch phức tạp, hiểu những địa danh, thắng tích PG; luôn luôn đào sâu nội dung của Bản Sanh truyện, liên hệ giữa huyền thoại và ẩn dụ triết học. Tìm hiểu lịch sử phát sinh, phát triển của Phật Giáo Bắc truyền và Nam truyền. Bắc truyền từ Ấn Độ qua Népal – Tây Tạng – Trung Hoa – Mông Cổ – Triều Tiên – Nhật Bản – Việt Nam trong những giai đoạn khác nhau. Nam truyền qua Sri Lanka – Miến Điện – Thái Lan – Campuchia – Lào. Một số quốc gia vùng Trung Đông – Giai đoạn cận đại truyền sang Âu Mỹ- Úc thành lập Hội Phật giáo thế giới. Qua lịch sử, sự bành trướng Phật giáo đến đâu là hội nhập và hoà quyện nền văn hóa dân tộc xứ sở ấy ngày thêm phong phú, đậm đà bản sắc dân tộc duy trì nền luân lý đạo đức mang màu sắc nhân bản hiện thực văn minh. ạo Phật giáo Việt nam từ thời huyền sử đến các trung tâm PG Luy Lâu, và các Thiền phái phát triển ở đất Bắc. Phật giáo ở nước ta, không đặt sự tồn tại cho riêng mình mà là sự tồn tại của Dân tộc và ạo pháp. Dù những thời cực thịnh, như Lý Trần các vị vua thân Phật giáo, các Thiền sư và Phật tử cả nước. Học lịch sử Phật giáo để thấy, Phật giáo Việt Nam và Dân tộc Việt Nam là một, Phật giáo đề cao tinh thần dân tộc, bảo vệ đạo giáo. Bảo vệ đạo pháp cũng là bảo vệ Tổ quốc. Phật dạy “Thượng báo tứ trọng ân, hạ tế tam đồ khổ”. Học lịch sử Phật Giáo và tiểu sử các vị Sư tổ là để biết Thầy Tổ đã bảo vệ Đạo Pháp và Dân tộc bằng tinh thần bất bạo động – thức tỉnh kẻ tàn bạo vô minh – si mê, không bằng bạo lực. Phật giáo nhận định kẻ thù của con người là tham lam, sân hận, si mê. Sự phục hưng lễ hội, sự duy trì tôn miếu của nhà nước là để bảo vệ nền văn hoá dân tộc trong mấy thế kỷ qua đã chứng minh cho chúng ta thấy rõ điều đó. Học lịch sử Phật giáo để thấy rõ sự “phân tông lập phái” của Phật giáo, đã không làm phân hóa chia rẽ ạo pháp, mà còn làm cho ạo pháp ngày càng phát triển. Hiểu biết phẩm chất và chức năng của người Huynh trưởng – các đoàn sinh, có được nhận thức sâu sắc, phóng khoáng, cởi mở dung hợp, xóa bỏ đầu óc cục bộ, biết lấy sự phục vụ chúng sanh làm sự nghiệp. Sự sinh hoạt biên soạn tài liệu, hướng dẫn thực tạo, tu trì, không được sai lệch tư duy về sinh hoạt truyền thống giáo hệ. Tăng bảo ở bất kỳ hệ phái nào cũng đều là thầy của chúng ta – được Thế Tôn trang bị bởi pháp phục “tứ bất” 4 điều không làm y pháp bất y nhân – y nghĩa bất y ngữ – y trí bất y thức – y kinh liễu nghĩa bất y kinh bất liễu nghĩa. ạo Phật là đạo giải thoát và giác ngộ. ạo Phật khẳng định vì vô minh, si mê nên gây những điều chẳng lành, gây nhân tạo nghiệp phải chịu sanh tử luân hồi trong ba cõi, sáu đường. ấng ạo sư đã chỉ rõ cho chúng ta thấy 10 nguyên nhân gây nên tham – sân – si – mạn – nghi – thân kiến- biên kiến – kiến thủ – giới cấm thủ – tà kiến và con đường để đoạn trừ đó là 37 phẩm trợ đạo. Tóm lại với toàn bộ Kinh – Luật – Luận, bao gồm trong Tam tạng kinh điển được phân thành hệ thống Pháp tướng – Hệ thống Bát nhã – Pháp tạng do ức Thế Tôn để lại. Trình bày gương sáng các vị Tổ tiêu biểu như Sư tổ Bồ ề ạt Ma – Huệ Khả – Tăng Xán – ạo Tín – Hoằng Nhẫn – Huệ Năng – Lâm Tế – Nghĩa Huyền – Tỳ Ni Lưu Chi – Vô Ngôn Thông – Thảo ường – Tào ộng – Khương Tăng Hội – Khuông Việt – Ngô Chân Lưu – Vạn Hạnh – Trúc Lâm Tam Tổ – Liễu Quán… Kể chuyện Tiền Thân và những mẩu chuyện đạo thì cần đi vào nội dung giải thích các vấn đề, nhân quả duyên sanh, nghiệp báo luân hồi. Những mẩu chuyện đạo thường là chuyện ghi chép về hành trạng của chư tôn liệt tổ. Một số khác khi nghe Thế Tôn dạy về Kinh Luật hay Luận một cách thâm sâu ý nhị. Bằng cách giải thích vấn đề dễ hiểu hơn qua một câu chuyện minh họa. ó là những mẩu chuyện đạo. Như thế, mục đích bộ môn Phật Pháp là phát triển và tạo định hướng cho cuộc sống. Những vấn đề cơ bản là Cải thiện tự thân – Cải thiện hoàn cảnh môi trường xã hội – Sống đúng chánh pháp – Theo đúng nội quy – quy chế – Châm ngôn và điều luật tổ chức – Luôn trau dồi đạo đức cá nhân sống gương mẫu từ trong gia đình đến ngoài xã hội, biết sống và hy sinh để phát triển cộng đồng, với tinh thần xã kỵ vị tha – Hiểu bổn phận tri ân và báo ân của Phật giáo. Người Huynh trưởng tha thiết yêu nghề dạy trẻ – nguyện hoàn thành sứ mạng giáo dục và hướng dẫn các em – Biết rõ chức năng và thực thi đúng chức năng đó – Tuân kỷ luật chịu huấn luyện – nâng cao phẩm hạnh – nêu gương sáng trên mọi lãnh vực của cuộc sống theo Sứ mạng GĐPT. B. Vấn đề hoạt động Thanh niên Hoạt động nầy nhằm trang bị cho Thanh Thiếu ồng niên những kiến thức hiểu biết căn bản về cuộc sống – rèn luyện đức tự tín, tự chủ – chịu đựng – tháo vát – lịch lãm trên mọi lãnh vực – tạo sự tin yêu mến kính của cộng đồng và có thể đảm đang công việc hoằng pháp – phuc vụ tổ quôc và đạo pháp. Tùy theo độ tuổi mà bộ môn này có những môn học mở rộng tầm vóc theo nhu cầu đòi hỏi của cuộc sống. Căn cứ theo Bản Hướng dẫn Huynh trưởng các cấp ngành, bộ môn này gồm có 1. Tin học Từ phương tiện cổ đại trống, cờ, tù và … cho đến kỹ thuật hiện đại xa lộ thông tin. 2. Định phương hướng – Vẽ và hiểu rõ bản đồ. 3. Mưu sinh – thoát hiểm. 4. Tổ chức trại – lửa trại. 5. Điều khiển các thể loại trò chơi trong phòng – ngoài trời – dã ngoại … 6. Sinh hoạt thể thao. 7. Lành mạnh hóa môi trường sinh thái. Mục đích là rèn luyện thể lực, rèn luyện ý chí và khả năng hành động. Sẵn sàng chịu thử thách và không ngại khó. Biết sống cao thượng, hy sinh và phục vụ cộng đồng. Mục đích yêu cầu phải a Lý thuyết thông suốt. b Thực hành nhuần nhuyễn. c Ứng dụng nhay bén. d Xoay xở thông minh sáng suốt. Với tên gọi Hoạt ộng Thanh Niên là bộ môn trang bị cho Thanh Thiếu ồng niên một sức chịu đựng dẻo dai – một ý chí kiên cường nhẫn nai sẵn sàng vượt kho – một kiến thức sáng suốt xử lý mọi tình huống, mọi sự kiện một cách dễ dàng nhanh chóng, tránh mọi thiệt hại, ảnh hưởng xấu đến cuộc sống – tạo một bản lãnh can trường, mẫn tiệp trên mọi lãnh vực. C. Bộ môn Văn nghệ Bộ môn này gồm 2 lãnh vực Lãnh vực văn học và Lãnh vực nghệ thuật. Theo quan điểm Phật Giáo, điều cần yếu là biết nhận thức chính xác. Thấu suốt một sự kiện dưới nhiều góc độ khác nhau; đó là chánh tri kiến về thân, khẩu, ý; thực hành đúng mới cải tạo được hoàn cảnh môi trường, đưa xã hội tiến bộ và hoàn hảo. iều đó chứng tỏ rằng bộ môn này được khai thác dưới khía cạnh thực hành dẫn độ, thanh thiếu niên nhập cuộc vào cuộc sống hay nói một cách văn vẻ hơn “tiếp hiện với cuộc đời”. Nếu văn học là trạng thái tỉnh phản ánh chiều sâu của nhận thức và tư duy trong đời sống con người bao gồm từ nền văn học nhân gian phản ánh mọi quan niệm, về giá trị luân lý đạo đức – nhân sinh quan – vũ trụ quan và sử quan của một dân tộc. Trái lại nghệ thuật lại bao gồm những sinh hoạt năng động phản ánh cuộc sống tinh thần của con người như âm nhạc – hội họa – điện ảnh – truyền hình – điêu khắc – thời trang – nữ công gia chánh… Tất cả các môn học trong bộ môn này đều phục vụ cuộc sống tinh thần của con người. Mục đích là Rèn luyện khả năng kỹ năng, tiếp cận sinh hoạt quần chúng. Văn nghệ GĐPT tạo niềm tin yêu trong cuộc sống cộng đồng. Cần thu nhiếp người thưởng ngoạn sống theo chánh pháp. Cần bảo tồn, bảo trì các di tích văn hóa dân tộc. “Văn nghệ Gia ình Phật tử phải phát huy khả năng tiếp cận chinh phục tha nhân bằng khả năng cơ bản, không lệ thuộc về phương tiện thấp hèn. Nếu văn nghệ GĐPT chỉ dùng để kích động tình cảm, khai thác dục vọng thấp hèn, sống bằng ảo tưởng, xây dựng hư cấu những vấn đề không thể thực hiện trong cuộc sống, có mục đích không tưởng, buông thả, xô bồ… là điều mà Kinh Pháp Hoa liệt vào “thứ văn nhân nghệ sĩ mà tứ chúng môn đồ chớ nên thân cận”. Huynh Trưởng GĐPT phải thận trọng và quản lý chặt chẽ mọi sinh hoạt của bộ môn này thật nghiêm túc” Trích Đường lối văn nghệ GĐPT. D- Hoạt động Xã hội Bộ môn này nhằm thực hiện phần 2 của mục đích tổ chức Gia ình Phật Tử Việt Nam “Góp phần xây dựng xã hội theo tinh thành Phật Giáo”. Bộ môn này gồm có 2 phần Hướng dẫn giáo dục công dân cho nghành Oanh và ngành Thiếu. Gánh vác làng xã hội dân tộc và tổ quốc. Mục đích là rèn luyện tinh thần “ngũ trược ác thế thề tiên nhập”. Rèn luyện tuổi trẻ gánh vác trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc. Un đúc tinh thần nỗ lực vun trồng tự lực, tự cường, tự tín, tự chủ tích cực vươn lên chứ không nương nhờ cậy trông vào người khác. Un đúc tinh thần dấn thân vì cộng đồng vì nhân sinh không cầu nhàn né tránh. Quán triệt tinh thần phụng sự chúng sinh là cúng dường chư Phật. Thông suốt châm ngôn hành động Bi – Trí – Dũng. Thực hành nhuần nhuyễn 5 điều luật của tổ chức Gia ình Phật Tử Việt Nam Phật tử quy y Phật Pháp tăng và giữ giới đã phát nguyện Sống có lý tưởng phục vụ và trọn đời trung kiên với lý tưởng ấy, không phản bội đồng bào. Phật tử mởi rộng lòng thương tôn trỏng sự sống Không xúc phạm, làm tổn hại đến sinh mạng chúng sanh, bảo vệ môi trường sinh thái. Phật tử trau dồi trí tuệ tôn trọng sự thật. Đoàn sinh phải hành thân thiện pháp để khai mở tuệ giác là con đường sự nghiệp cần dốc lòng theo đuổi. Phật tử trong sạch từ thể chất đến tinh thần, từ lời nói đến việc làm. Anh chị em cần cẩn trọng giữ gìn ngay trong tư duy, ý nghĩ lẫn cả hành động và ngôn từ. Đoàn sinh GĐPT sống hỷ xả để dũng tiến trên đường đạo. Những trăn trở về giáo dục GĐPT Một trong những vấn đề giáo dục GĐPT được đặt ra là Người HT trước hoàn cảnh mới sẽ nghĩ gì về vấn đề học Giáo lý? Thượng tọa Thích Như Điển trong một bài tham luận về “Đường hướng GĐPT trong bối cảnh mới” đã đưa ra nhận định ”Gần đây trong nước Gia ình Phật Tử Việt Nam đã cố gắng soạn ra một bộ sách về Phật Pháp tương đối cao hơn; nhưng cũng chỉ mới nằm ở ngưỡng cửa ại học, chứ chưa vào sâu nơi Hậu ại Học. Cũng mới chỉ là lý thuyết chứ chưa phải là thực hành. Về mặt nổi của Gia ình Phật Tử có nhiều ưu điểm là đồng phục, kỷ cương; nhưng về mặt sâu thẳm của nội tâm và sự tu học, Gia ình Phật Tử cần phải hoà nhập vào với các khoá tu khác của các chùa và Giáo hội, chứ không phải chỉ khư khư giữ kỹ nội dung huấn luyện của 50 năm trước mà không có một sự uyển chuyển nào đối với sự tiến bộ của thế giới ngày nay. Sự tu học cũng giống như một dòng nước chảy, không tiến ắt phải bị vật cản chi phối. Do vậy, phải tự trang bị cho chính mình một sự tu học chín chắn hơn để phục vụ cho lý tưởng của một người Huynh Trưởng Phật Tử, đồng thời mình phải là một nhà mô phạm cho các em trong cả sự tu lẫn sự học. Nói như nhà Bác học Albert Eintein đã từng nói Một tôn giáo trong tương lai thích hợp và hướng dẫn cho khoa học, không Tôn Giáo nào khác hơn là Phật Giáo. Phật học cao cả như thế mà một người Huynh Trưởng không thông thạo giáo lý, một vị Tăng Sĩ chỉ thực hành giáo lý một chiều, thì không cách nào mà mang đạo vào đời được…”. Vấn đề xã hội ngày nay ảnh hưởng đến mọi giới, mọi người, kể cả GĐPT, đã được nhiều nhà giáo dục đặt ra. Thiền sư Nhất Hạnh trong một “Bức Tâm thư” gửi GĐPT đã viết “ Học đường và xã hội ngày nay có quá nhiều chất liệu cám dỗ, bạo động, căm thù, nghi kỵ và thèm khát. Các bậc phụ huynh vì lo sợ con em bị nhiễm độc bởi những chất liệu ấy đã thao thức muốn con em mình được nương tựa vào một nếp sống tâm linh để được bảo vệ và nuôi dưỡng bằng những chất liệu lành mạnh của nền đạo lý dân tộc, nên đã muốn gửi con em vào GPT. Các huynh trưởng của GPT tuy đạo hạnh và tài năng chưa hoàn hảo nhưng ai cũng đang được huấn luyện và tu học liên tục để càng ngày càng có khả năng bảo vệ trị liệu và nuôi dưỡng đoàn sinh của mình. Huynh trưởng GPT cố tâm thực tập cho bản thân và cho gia đình mình, bồi đắp chất liệu hòa thuận, tin yêu và hạnh phúc trong gia đình mình trong khi dạy dỗ và hướng dẫn các em tại đoàn quán để rồi các em cũng học được những phương thức ấy mà làm tăng tiến chất liệu hòa thuận, tin yêu và hạnh phúc trong gia đình các em…”
gia đình phật tử là gì